i'm a girl who trying to find my true self

i'm a girl who trying to find my true self

Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013

unsecure

Hôm nay xuống sg. Tối đi họp mặt Alulu, mừng sn Diễm và ra mắt vc Thúy ^^
Lâu ko gặp tự dưng thấy rất vui sao ấy :)
----------

Haizz mình bắt đầu cảm thấy có chút ko ổn định..Có lẽ bây giờ là sự bắt đầu của những thay đổi rồi
- chỗ ở
Nhà cho thuê nên ko để xe đc, fải gửi... vì đây ko fải là nhà của mình nên mình đâu thể ở mãi được. Đến một lúc nào đó ( vài năm nữa chăng) v sẽ lấy chồng, hoặc là bán nhà
- công việc
bạn bè mình ai cũng có công việc hết rồi. Người ta thì biết tự chủ động thiết lập mối quan hệ, chủ động trong quá trình tìm việc: làm CV, nhờ người quen, học thêm ngoại ngữ để bổ sung hành trang kiến thức... còn mình thì, đến cái CV còn làm ko xong nữa.. :(( quá lười!
Sao đây? nên làm ở nhà hay ở tp?
Cv ở nhà thì chỉ việc theo mẹ một thời gian, mẹ chỉ cho...nhưng như vậy có nghĩa là m fải ở nhà làm luôn
Cv ở tp thì phải biết tự thân đi kiếm, lương lại ko cao, rồi còn đi lại cũng khá xa... nhưng mình có đc sự tiện nghi của cs thành thị, cần gì có đó, nhiều dịch vụ
- t.y
Bạn bè lấy chồng, có người yêu rồi..còn mình thì, cứ dở dở ương ương..mình chưa tìm được người mà mình có thể yêu trọn vẹn. Chẳng lẽ mình đồng ý quen đại ai đó
M thật sự rất ngưỡng mộ D, D ko đòi hỏi cao gì hết, đến với t.y một cách tự nhiên và thoải mái
m cũng ngưỡng mộ những người đã có người yêu

mình...rốt cuộc là đang tìm kiếm điều gì nhỉ?
hiện tại, ngay tại lúc này, mình chợt cảm thấy mọi thứ mong manh quá, niềm vui thì chóng qua, thời gian thì ko chờ đợi.. mình sợ. mình hoang mang. mình hụt hẫng
cảm thấy mọi vật mọi người xung quanh vận động quá nhanh, còn mình thì cứ loay hoay dậm chân tại chỗ
Tâm bất an.
Có lẽ mình phải review bản thân, re-mindset

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

Quê độ. Lệch múi giờ :))


Hôm nay mua lon ton đi mua mì tôm, bánh, sữa chua về ăn sáng at 12h trưa LOL
cũng chăm nhìn HSD, chứ bt có bao giờ thèm nhìn. lười lắm
Thấy nó ghi : 20-12-2013. chả hiểu trong đầu nơron thần kinh nó truyền thông tin từ mắt tới não thế nào mà lại khẳng định: ơ hết hạn mnr
Định là ko đi đổi, ăn luôn cho rồi. Nhưng lại thay đổi suy nghĩ để mình tiến bộ hơn mỗi ngày, nào là: ăn đồ hết hạn ko tốt cho sức khỏe, ko được lười, phải biết 'đấu tranh' chứ nhỉ => quyết định mang đổi
Tới nơi, dõng dạc lắm: cô ơi cho con đổi cái này hết hạn rồi
-Ủa làm gì có
-Nè cô xem đi : 20-12 hết hạn rồi
- Tháng sau mới hết hạn mà, bây giờ mới có tháng 11 thôi đại ca
Óec!! quê ko chỗ nào chui. cứ tưởng là 20-11 cơ haha

Chừa nhá! lần sau làm gì cũng phải suy nghĩ kĩ đã
dù sao cũng khích lệ tinh thần thay đổi :))

Đêm qua thức coi phim Hoàn châu công chúa cho lắm vào..3h mới đi ngủ
sáng dậy nhìn trời âm u mưa mưa cứ nghĩ là còn sớm lắm, chắc tầm 8h thôi..nhìn đồng hồ. má ơi 11h trưa..
thôi muộn rồi nằm nướng thêm tí ăn trưa luôn thể

mẹ về chở vào vườn, đi chợ nấu cơm...cứ đinh ninh là nấu cơm trưa
nhìn đồng hồ: má ơi 4h chiều rồi á??
thôi nấu cơm ăn tối luôn

The Last Lecture quotes

Một video ý nghĩa mà mình đã xem vài hôm trước: Bài giảng cuối cùng - Randy Pausch

“The brick walls are there for a reason. The brick walls are not there to keep us out. The brick walls are there to give us a chance to show how badly we want something. Because the brick walls are there to stop the people who don’t want it badly enough. They’re there to stop the other people.” 

Experience is what you get when you didn't get what you wanted. And experience is often the most valuable thing you have to offer.”

“The key question to keep asking is, Are you spending your time on the right things? Because time is all you have. ” 

“It's not about how to achieve your dreams, it's about how to lead your life, ... If you lead your life the right way, the karma will take care of itself, the dreams will come to you.” 

“Showing gratitude is one of the simplest yet most powerful things humans can do for each other.” 

“Luck is where preparation meets opportunity. ”

“A lot of people want a shortcut. I find the best shortcut is the long way, which is basically two words: work hard.” 

“Too many people go through life complaining about their problems. I've always believed that if you took one tenth the enrgy you put into complaining and applied it to solving the problem, you'd be surprised by how well things can work out.”

“When we're connected to others, we become better people.” 

“Another way to be prepared is to think negatively. Yes, I'm a great optimist. but, when trying to make a decision, I often think of the worst case scenario. I call it 'the eaten by wolves factor.' If I do something, what's the most terrible thing that could happen? Would I be eaten by wolves? One thing that makes it possible to be an optimist, is if you have a contingency plan for when all hell breaks loose. There are a lot of things I don't worry about, because I have a plan in place if they do.”

“Find the best in everybody. Just keep waiting no matter how long it takes. No one is all evil. Everybody has a good side, just keep waiting, it will come out.”

“People are more important than things.” 

“You can always change you plan, but only if you have one.” 

“Give yourself permission to dream. Fuel your kids' dreams too. Once in a while, that might even mean letting them stay up past their bedtimes.” 

“I’ve never understood pity and self-pity as an emotion. We have a finite amount of time. Whether short or long, it doesn’t matter. Life is to be lived.” 

“Go out and do for others what somebody did for you.” 

“there should be some lessons learned and how you can use the stuff you hear today to achieve your dreams or enable the dreams of others. And as you get older, you may find that “enabling the dreams of others” thing is even more fun.” 



We cannot change the cards we are dealt, just how we play the hand.”

"We cannot change the cards we are dealt, just how we play the hand.” 
― Randy Pausch, The Last Lecture


Vừa c0i xong một phim tài liệu về cuộc sống của nữ tù nhân Mỹ trên kênh National Geographic. Trong đầu mình chợt hiện lên câu nói " Chúng ta không thay đổi được những quân bài đã chia nhưng có thể thay đổi cách chơi bài”
Với cuộc sống trong tù đầy bạo lực và sự bức bối, thời gian bị giam là 8 năm. Với khoảng thời gian dài như vậy nếu là mình chắc ko thể nào chịu nổi
nhưng cô gái ấy sau khoảng thời gian khủng hoảng đã vượt qua, sống một cách tích cực hơn, viết thư cho mọi người, lao động, luôn ngắm nhìn hình gia đình mình mỗi  ngày, học một cái gì đó có ích...
Và cái ngày mà cô được thả, cuộc sống như được hồi sinh, cô được sinh ra một lần nữa
Mình ấn tượng với hình ảnh cô gái đi trong ánh nắng ban mai, gió thổi những sợi tóc bay bay..cô vừa đi vừa ngẩng mặt đón lấy sự ấm áp, nhắm mắt tận hưởng không khí trong lành... Nó khiến tim mình rung động nhẹ. Ai cũng có thể được sinh ra một lần nữa, từ bỏ quá khứ và sống cho tương lai. 
Niềm hi vọng. Có lẽ đó là những gì bộ phim muốn truyền tải.
Cv làm phim thật thú vị và có ý nghĩa biết bao

-----------
Hôm nay đi ăn cháo lòng, nhậu chân gà, uống cafe với đồng bọn :))

Bỗng nhiên mình nghĩ tới chuyện settle down. Vd như mình đứng giữa hai con đường: một là lấy một người chồng tốt, cùng quê, an phận ở nhà làm giống bao người khác. và hai là tự do, khám phá khắp nơi thêm vài năm nữa.
Nếu như mình chọn con đường lấy chồng, tuy nó sẽ ổn định, làm hài lòng ông bà bố mẹ, có thể đó là một mối tốt...nhưng trong thâm tâm mình bỗng cảm thấy như đã bị mất tự do, mình sẽ ko còn đc là chính mình nữa
Nếu như mình chọn con đường thứ 2, có thể mình sẽ trở thành gái già, cs ko ổn định..nhưng mình lại được tự do bay nhảy, khám phá những chân trời, mở rộng tầm nhìn ra thế giới
"Think highly of yourself because the world take you as your own estimate"--đó là câu nói hiện lên trong đầu mình lúc đó

Làm sao đây? đứng trước những ngả đường mình phải chọn cái nào để đi đây?
Hãy luôn cầu nguyện để Chúa có thể soi sáng và hướng dẫn cho mình.
Dù là con đường nào thì chỉ cần nó là sứ mệnh của Chúa trao cho mình trong cuộc đời này thì mình sẽ nghe theo và hoàn thành tốt đẹp.
----------
Đọc đc bài này
Bạn, tôi, tất cả mọi người có ai biết được cuộc đời mình rồi sẽ ra sao không? Đâu ai có thể trả lời lời được câu hỏi này. Cũng giống như Randy Pausch đã nói: “ Chúng ta không thay đổi được những quân bài đã chia nhưng có thể thay đổi cách chơi bài”

Quả thật, cuộc đời của mỗi con người như một ván bài, khó có thể đoán biết trước được tương lai rồi sẽ ra sao. Nó cũng giống như chơi bài vậy, lá bài được chia không biết sẽ là lá bài gì, có thể là lá bài mà ta mong đợi và ngược lại. Cái quan trọng là ta dùng những lá bài đó chơi như thế nào.

Cuộc sống này, đương nhiên đều có hai mặt tồn tại: tốt và xấu, giàu và nghèo, thiện và ác… Dù chúng ta là ai, dù chúng ta đang ở đâu, dù chúng ta đang trong hoàn cảnh khó khăn hay hạnh phúc thì  hãy dang tay đón nhận những điều mà cuộc đời đã mang lại.

Cần phải có tầm nhìn đúng đắn, phải hiểu rỏ bản thân mình và môi trường xung quanh…. Từ đó có hướng đi, biết cách khắc phục nhược điểm và phát huy ưu điểm để cho tương lai của mình ngày càng tốt đẹp. Đó cũng giống như đổi cách chơi những quân bài đó.

Có thể hôm nay chúng ta cảm thấy tuyệt vọng, u buồn nhưng ngày mai, ngày kia sẽ vui vẻ, hạnh phúc rồi sao. Điều quan trọng là dù ở thời điểm nào, chúng ta cần phải có cái nhìn lạc quan, phải có niềm tin vào phía trước. Nếu bị vấp ngã hãy tự đứng lên vì mỗi lần vấp ngã sẽ cho ta một bài học, một kinh nghiệm sống.

Bẩm sinh bạn là một con người kém thông minh, nếu bạn chấp nhận cho số phận như vậy, không kiên trì, không chăm chỉ rèn luyện thì bạn sẽ là một con người ngu dốt suốt đời ( Không thay đổi được quân bài). Còn nếu bạn cố gắng “ có công mài sắt có ngày nên kim” thì khả năng tư duy của bạn sẽ ngày càng được cải thiện ( Đó là thay đổi cách chơi những quân bài đó).

Nếu bạn sinh ra trong một gia đình nghèo khổ, bạn không cố gắng thì bạn suốt đời vẫn nghèo khổ. Còn nếu bạn cố gắng chăm chỉ học tập và làm việc thì tương lai còn chút hy vọng, còn có thể tươi sáng hơn.

Chúng ta không thay đổi được những quân bài đã chia nhưng có thể thay đổi cách chơi bài. Hãy đón nhận và thay đổi nó.



Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

review: miền chân sóng

Mình ít khi coi phim VN, hay nói thật ra thì ko thích phim VN cho lắm. Lí do thì_cứ hỏi bác google tại sao ko thích phim Việt thì ý kiến của mình nó gần giống thế :))
Nhưng hôm nay tình cờ coi phim Miền chân cát chiếu 2h pm trên vtv3 thì mình chợt nghĩ: phim Việt cũng ko đến nỗi tệ lắm, huh
Bộ phim trong bối cảnh một làng chài ven biển, nội dung chính nói về cuộc đời của 2 mẹ con bé Nam. Sau khi chồng mất ngay trong sinh nhật của bé Nam, 2 mẹ con bán hết nhà cửa ở SG chuyển về quê ngoại sống. Đó là một làng chài nghèo thường xuyên bị bão. Cuộc sống mới với hai bàn tay trắng, nhưng người phụ nữ kiên cường vì con mà có thể làm tất cả mọi việc-kể cả đi làm người giúp việc- dù cô ấy chưa làm bao giờ. Cố gắng để cho con được tới trường, đi học vẽ, cô buôn bán nhỏ ở chợ, tối về ở trong 1 căn nhà lụp xụp.
Một người đàn ông ngư dân, Phong, sống cô độc do gia đình đã bị bão cướp đi. Chú Phong tuy lạnh lùng nhưng vẫn toát lên được sự khao khát một mái ấm gia đình khi nhìn thấy hai mẹ con bé Nam.
Kết thúc phim mở với hình ảnh bé Nam vẽ lên chiếc thuyền bên bờ biển cùng với cô bạn.

Người viết kịch bản này có lẽ đã phải đi tới miền biển, tiếp xúc với ngư dân, để có trải nghiệm thực mà viết.
Mình thầm nghĩ cuộc sống xung quanh vẫn còn nhiều người gặp khó khăn, vậy mà đa số những người trẻ ngày nay sống cuộc sống hưởng thụ rất thoải mái. Xài đồ công nghệ cao, cafe, cinê, bar club, tụ tập... rất nhiều thú vui giải trí. Họ theo đuổi cái gì đó hào nhoáng của bề ngoài, đau khổ buồn phiền vì những gì mình ko được bằng bạn bằng bè...
Có lẽ xã hội còn rất nhiều mặt mà mình chưa biết nhỉ. mình cũng chỉ mới nhìn thấy những gì ở trước mắt mình thôi. Mình cũng như bao người trẻ khác thôi nhỉ?
Mình có thể làm được điều gì ko?
Bỗng muốn trở thành những người kiểu như đi tới những vùng cao, vùng xa, đất nước khác..làm phim phóng sự, viết bài, khám phá cuộc sống, văn hóa...
và mình cảm thấy ngưỡng mộ với ước mơ bé nhỏ của cậu bé Nam: làm một con thuyền thật to để chở mẹ đi chơi.
Khi mà cs quá khó khăn, thì hạnh phúc đối với con người đôi khi là những điều rất nhỏ nhoi giản dị...


Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

bị đánh giá???

Tối cf Kn w đồng bọn
aaaaa lần sau chừa..nơi chốn công cộng ko bao giờ đc to mỏ =.=  phải biết để ý xung quanh chứ, xem có ai rồi hãy phát biểu
thôi tốt nhất là im lặng là vàng..ngồi nghe đc rồi

Hừ..mình có lẽ ko fải là đứa con gái có thể chịu đựng được những sự gò bó của những cái được gọi là lệ làng, giáo điều này nọ.. Dư luận á, bị người ta nói á, đánh giá á...cứ giữ mấy cái đó mà làm cho cuộc sống mấy người phong phú hơn đi
Mình đếch care~~
Tôi, một đứa vô tư, ko biết cư xử cho phải phép này, ko biết nói những lời sáo rỗng để lấy lòng này, ko biết nịnh người lớn, thậm chí gặp người ko ưa mình còn nói hỗn nữa
Con nhà đó thế này, con nhà này thế kia, con nhà kia thế nọ.. Uh cứ đánh giá đi
Tại sao cứ phải ép mình vào những khuôn khổ của một xã hội đầy rẫy những định kiến?? Phải sống sao cho đẹp lòng người này người kia? Phải suy nghĩ để nói sao cho đúng? Phải cư xử làm sao cho người ta khen là khôn lanh, là lễ độ theo những cái được-gọi-là chuẩn mực? Nực cười! Thật khó chịu!
Tôi thà bị đánh giá còn hơn là ko được sống tự do, vô tư
Tôi thà sống đẹp lòng Chúa còn hơn là sống đẹp lòng miệng lưỡi thế gian này.

Ừ có lẽ người con gái như tôi chẳng bà già nào muốn chọn làm con dâu cho con trai mình đâu, và cả mấy thằng gia trưởng nó chừa mình ra :)).
Ế cũng được. còn hơn là phải sống một cách bất-hạnh theo cái cách bó buộc mà mình ko muốn.
----
Lâu lâu hơi bức xúc sủa linh tinh cho nó giải tỏa
Giờ trẻ trâu to mồm vậy thôi chứ ko khéo mai mốt lại phải diễn cho hợp với cuộc đời =))
Kệ đi. Dù sao mình cứ sống vui vẻ khi còn có thể kkkk.
Hiện tại mới là quan trọng nhất mà, là một món quà mà Chúa ban cho mỗi ngày, tại sao ko tận hưởng nó nhỉ hihi

Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

Cuộc sống hôn nhân ko đơn giản

1. Họ hàng
dây mơ rễ mà thật là mệt..đông con cháu quá, đâm ra chuyện kết hôn thành ra rắc rối.
Nào là: sui gia ko xứng tuổi, họ bên vợ, họ bên chồng, lấy nhau rồi lại ko biết xưng hô thế nào cho phải phép
nhưng mà yêu nhau rồi ko lẽ lại chia tay vì lí do dây mơ đó?
Rồi thì người lớn tuổi hơn gọi người bé hơn là chị (điển hình như mình, chả dám gọi em xưng chị luôn á chứ LOL)
Nhiều lúc nghĩ cứ như tiếng Anh thế mà lại hay, you and me. xong!

2. Chuyện lấy chồng
Ai cũng nhìn bề ngoài tưởng hạnh phúc lắm, nhưng trong chăn mới biết chăn có rận
Mỗi nhà mỗi cảnh
Một người con gái khi đã xuất giá theo chồng về làm dâu, thì từ lúc đó họ đã trở thành con gái của nhà khác rồi, nhưng lại ko đc đối xử như con gái. Ai may mắn lấy được người chồng thương yêu bênh vực vợ thì may ra còn đỡ. Chứ nếu vừa chịu sự hắt hủi của gia đình chồng, vừa ko đc chồng bênh - người duy nhất gần gũi trong cái gia đình xa lạ ấy- thì quả là đau khổ biết bao.
Người chồng đáng lẽ phải là người lắng nghe, bao bọc và bênh vực cho vợ mỗi lần bị mẹ vô lý khiển trách. Rồi cùng nhau vượt qua những lúc khó khăn, tâm sự, chia sẻ những nỗi niềm trong cuộc sống, có cùng chung lý tưởng và tầm nhìn. Như vậy thì dù gia đình chồng có làm khó, người làm dâu vẫn có sức mạnh để vượt qua.
Nghĩ mà thấy thương cho cô em họ của tôi. Nhưng làm gì được bây giờ? chỉ còn cách mạnh mẽ mà chịu đựng và đấu tranh vì con cái thôi. Khổ thân! hơn mình có 1t nhưng đã phải chịu nhiều sóng gió.
Lẽ ra cái tuổi ấy vẫn còn tự do, trẻ trung phơi phới, nói cười vô tư... thay cho những lo toan và phiền muộn.
Nhưng cái gì rồi cũng phải đến. Tới tuổi thì phải lấy chồng thôi
Cuộc sống hôn nhân đâu chỉ toàn màu hồng.
Như người mẹ của mình, cũng đã phải chịu biết bao đau khổ để duy trì một gia đình 

3. Tôi lấy chồng thì sao nhỉ?
Khi nghe những câu chuyện của những gia đình khác, mình toàn tự nhủ: trời nếu là mình thì mình đã vùng lên đấu tranh, bỏ đi, li dị ...v..v
Ngẫm lại thì những cách làm đó thật là vô trách nhiệm. Mình đã lựa chọn con đường đó thì mình phải có trách nhiệm tới cùng. Gặp khó là bỏ, chán chường là buông xuôi... nó chỉ thể hiện sự yếu đuối và nhút nhát của chính bản thân mình mà thôi.
Ko biết người chồng tương lai của mình ra sao nhỉ? Liệu mình có thể làm một người con dâu, một người vợ tốt ko?  Dù sao thì mỉnh vẫn mong có thể có một người chồng tốt, đồng điệu về tâm hồn, quan điểm sống, có thể cùng nhau chia sẻ tất cả mọi thứ.
Ước mong là vậy còn tương lai vẫn là một dấu hỏi. Nhưng hãy luôn nhớ, cuộc đời mình là do mình làm chủ, do mình quyết định. 
Xin Chúa hãy luôn soi sáng hướng dẫn để con có thể đưa ra những quyết định đúng đắn, hoàn thành sứ mệnh mà Chúa trao phó cho con trong cuộc đời này.